Hôm nay chỉ có 2 ông cháu ở nhà thì con lại rất ngoan, có phải con nhậy cảm quá ư, tại vì anh Cuội và Em Tôm về NB, Bà quan tâm hơn 1 chút thế là con “sinh sự” đúng không?
Ông bảo con nói chuyện với mẹ nhưng ko chịu nói và con bảo “mẹ phải về luôn với con cơ” con nhớ mẹ lắm rồi đúng không? Cuối cùng thì con cũng cầm mic nói chuyện với mẹ. Khi mẹ giải thích 2 tuần nữa mẹ sẽ về với con, mẹ về 2 tháng rồi lại đi, con đã im lặng 1 lúc, chắc con buồn lắm nhỉ? Con ơi mẹ phải đi về như thế đến 5 lần nữa thì mới được về hẳn với con. Mẹ đã nói con là mẹ cố gắng học giỏi để khi mẹ nộp luận văn thì sẽ đón con sang đây, sau đó cả 2 mẹ con cùng về và mẹ sẽ không đi đâu nữa. Con thêm vào đoạn sau là “mẹ về rồi cả con, bố cùng về nhà mới, cả ông bà nữa mẹ nhé” Con lên kế hoạch giỏi lắm, mẹ mừng vì con đã lớn rồi. Con còn hứa là sẽ mua cho mẹ cái đồng hồ “sịn hơn” nữa. Con đã biết dùng nhiều từ hơn rồi đấy. Nhưng hnay mẹ buồn vì bố không về ngủ với con, mẹ chẳng hiểu bố bận rộn gì nữa. Đáng lẽ bà đi vắng thì bố phải về ngủ với con và ông, sáng mai đưa con đi học chứ nhỉ??? Chỉ có bố mới trả lời được câu đó thôi. Mẹ chịu!Monday, 16 June 2008
Saturday, 14 June 2008
Thấm dần cái giá phải trả!
Mẹ biết con bướng cũng có lý do của con, mẹ biết mẹ đã mang lại nhiều thiệt thòi cho con, không gì bằng mẹ chăm con, dù ông bà có chu đáo đến mấy thì cũng không bằng mẹ. Đấy là sự thật. Cả tuổi thơ của con lúc thì xa mẹ, lúc thì xa bố, mẹ thấy con thiệt thòi nhiều lắm. Nhất là những lúc có các anh chị or các em về, tất cả đều có đủ bố mẹ, con thì mẹ đi vắng, bố cũng đi vắng. Bây giờ chỉ còn cách duy nhất là bố xác định phải là người chăm con chính, ÔB chỉ là phụ thôi thì mới được. Chứ cứ để tình trạng con như quả bóng này mẹ không yên tâm tí nào. Lúc thì đẩy sang nhà bà Nội, lúc thì đẩy sang nhà bà Ngoại, tại sao bố tâm lý thế mà không hiểu con muốn gì ư. Mẹ cũng biết là khi mẹ đi học con sẽ là người mất mát nhiều nhất, dù đã xác định trước rồi nhưng mẹ vẫn không thể hình dung những lúc như này. Khổ thân con quá. Lúc mẹ về có lẽ con đã lớn rồi, lúc đấy liệu con có cần nhiều tình cảm ở mẹ nữa không? Mà đó là quy luật mà, càng lớn thì con càng cần ít sự giúp đỡ ở mẹ hơn đúng không?
Mẹ đang nghĩ đến bạn Sáo (con cô Hương Còi), con của các bạn mẹ ở trường, con bác Minh, khi họ đi học thì con họ sẽ như thế nào nhỉ? Chắc gì đã được ÔB chăm sóc bằng con đúng không? Thôi đấy là cái giá phải trả cho sự đi học của mẹ con ah. Mẹ giờ biết làm sao được nữa. Chỉ có bố có thể chia sẻ và thông cảm và giúp đỡ mẹ lúc này thôi.
Mệt mỏi! Mệt mỏi!
Chỉ còn hơn 2 tuần nữa là mẹ được về với con gái rồi, nhưng ko biết mẹ có chịu đựng được không? Dạo này mẹ không tập trung vào làm bất cứ 1 việc gì được, đầu óc mẹ luôn hướng về con. Mẹ thực sự muốn đi học, đó là ước nguyện từ ngày mẹ tốt nghiệp ĐH, nhưng ông trời đã không thương mẹ, từ khi biết tin có Con cũng là ngày mẹ nhận được giấy báo đi học AIT, rồi sau đó là đi học ở Nhật, nhiều lúc mẹ cảm thấy thực sự mệt mỏi vì chuyện đi học của mẹ đã làm ảnh hưởng đến nhiều người, ông bà Nội Ngoại nuôi con, bố cũng bị chi phối công việc. Mẹ biết với người già chăm 1 đứa trẻ không phải là dễ dàng gì, đáng lẽ ÔB đến tuổi này là được nghỉ ngơi rồi thì lại phải lọ mọ chăm con…. Gần đây con lại rất bướng bỉnh, nhiều lần làm bà lên cơn giật chỉ vì bà nói con không nghe lời. Con giống ai mà bướng bỉnh thế. Con ơi, sau này nếu con không sửa thì con sẽ rất vất vả vì tính bướng bỉnh đấy.
Rồi cả bố nữa, gần đây không hiểu sao bố giận ÔB ngoại, mẹ cũng không biết lý do, nhưng cái khó nhất của bố là giận gì không nói ra, cứ để trong lòng. Mà mẹ đã nói với bố rồi, vì bố không chăm được con, phải nhờ hết vào ông bà, ông bà đã vất vả vì chăm con rồi thì bố phải hiểu chứ. Trước đây mẹ rất tự hào về cách đối xử của bố với ông bà Ngoại, bố tình cảm, chăm chút ông bà, hiểu được tâm trạng của ông bà, chẳng hiểu dạo này thế nào bố lại tự ái và không khí càng ngày càng căng thẳng. Ông bà thì cũng thấy bố khác thường, cũng lo là bố có gì thay đổi, ở phía mẹ thì mẹ yên tâm tuyệt đối vào bố nhưng chắc ÔB thì lại nghĩ khác. Mẹ chỉ muốn con hiểu cho những người đã vì gia đình mình, vì mẹ mà phải hy sinh rất nhiều thứ. Con ơi, mẹ xin con đừng bướng bỉnh nữa, nếu không ÔB sẽ rất vất vả với con.Mấy nay dì VN đưa Tôm và Bống về NB để chuẩn bị đi Cửa Lò, nhưng không ai cho con biết vì không thể đưa con đi được, không thể chăm 3 đứa trẻ cùng 1 lúc được. Chắc nhà ông bà lúc này lộn xộn lắm đây, chắc là cuộc sống của ÔB lại đảo lộn, hnay mẹ chát với ông thấy ông mệt mỏi lắm, Con thì nhơn nhơn, ko chịu nói chuyện với mẹ, bố thì giọng buồn buồn, Tôm thì cứ tha thẩn đi quanh cái phản, Bà phải bế Bống trên tầng, Dì VN thì ăn cơm ở dưới phòng, mẹ thấy ám cảnh đấy mà thấy ngán quá. Chẳng biết giờ phải làm thế nào nữa. Mẹ cầu mong mọi người đều vui vẻ và không cảm thấy mệt mỏi nữa
Saturday, 7 June 2008
Thu 6 ngay 06 thang 06 nam 2008
Từ hôm qua đến nay mẹ ôm ấp bao nhiêu ảo tưởng là có thể đón con sang đây và đi nhà trẻ Quốc tế trong trường
Nhưng sáng nay sau khi gọi điện cho cô Mai Anh, mẹ đã thất vọng tràn trề khi biết rằng nhà trẻ trong trường chỉ nhận các cháu nhỏ hơn 3 tuổi thôi. Tại sao lại bất công thế nhỉ? Tuy nhiên mẹ sẽ nhờ Cô Aya tuần sau đến trực tiếp nhà trẻ hỏi cho con. Nếu được mẹ sẽ đón con sang đây đến lúc nào mẹ học xong, con sẽ về học lớp 1 ở VN, như thế con sẽ chậm 1 năm nhưng không có vấn đề gì.
Tuy nhiên mẹ rất buồn nếu biết rằng không đón con sang được, thì sẽ như thế nào nhỉ? Con vẫn ở nhà với Ông bà và bố, và con sẽ đi học ở NB, đến lớp 2, mẹ về con mới lên HN. Rồi thế nào nhỉ? Mẹ có đủ sức chịu đựng nỗi nhớ con để học xong 3 năm không nhỉ? Mẹ biết đón con sang bây giờ mẹ sẽ vất vả nhiều, ít nhất là việc thuê nhà, hiện nay mẹ ở KTX, tiền nhà rất rẻ, nhưng nếu ra ngoài thuê thì sẽ đắt gấp 5-7 lần, và một điều nữa là bố có cho con đi không? Nếu con đi bố và ông bà sẽ buồn lắm, con là “linh hồn” của mọi người ở nhà mà. Rồi sẽ có người nọ bàn tính ngược xuôi, nhưng mẹ sẽ cố gắng mọi cách để con có thể gần mẹ hơn……
Tuesday, 3 June 2008
03/06/2008
Con gái ơi! Con có biết mẹ nhớ con đến thắt lòng không? nhớ như đứt từng khúc ruột vậy. Chắc giờ này con đang chơi đùa với Anh Cuội trong Sầm Sơn, con có nhớ mẹ không? Mẹ chỉ muốn có đôi cánh để ngay bây giờ được bay về bên con, ôm lấy con. Đúng bằng giờ này 4 tuần và 1 ngày nữa là mẹ sắp được gặp con rồi. Mẹ sẽ cố gắng làm xong nhiều việc để được về chơi với con nhiều hơn nhé. Mẹ hôn con ngàn lần!
