Thursday, 2 October 2008

29/9/2008

Cái gì đến cũng sẽ đến, mẹ lại đứt ruột chia tay con, bố và Ông bà ra đi. Không thể náo tránh được con ạh. Cả ngày hôm trước con rất bướng bỉnh, chắc con nghĩ mẹ sắp đi nên không ai dám mắng con đúng không? Sáng nay lúc mẹ đang thắp hương các cụ con ngủ dậy và chạy thẳng lên phòng hỏi mẹ ‘hôm nay mẹ đi Nhật àh’. Bà đã khóc rât nhiều, mẹ cũng khóc. Con thì lẳng lặng đi xuống dưới nhà không nói năng gì, từ đó trở đi con cứ lầm lùi xem băng, xem bibi. Khi mẹ đi ngang qua con chỉ liếc nhìn trộm. Không nói gì, mẹ rủ chơi với mẹ 1 lúc để mẹ đi con cũng không nói gì. Cho đến tận 12h trưa, khi mẹ gọi con xuống phòng, dặn con quần áo mùa thu, con nói với mẹ “sao mẹ ở với con ít ngày thế” mẹ bảo mẹ đã ở với con 3 tháng rồi, giờ thấy giáo mẹ bắt mẹ phải sang trường. Con nói ngay ‘Sao thầy giáo mẹ ích kỷ thế’. Mẹ chỉ còn gần 1 tiếng đồng hồ nữa để chơi với con, mẹ đã ôm con và đùa vui trong 1 chiếc ghế phòng khách, sau đó con tự xuống dưới phòng lặng lẽ lấy túi đựng dây buộc tóc, sau đó dấu tay sau lưng và gọi mẹ ‘mẹ ơi, con bảo này, con có ít quà tặng mẹ nhé’ xoè bàn tay nhỏ bé ra trong đó có 1 chiếc cặp, và 3 dây buộc tóc cỡ lớn. Con yêu của mẹ, mẹ không nghĩ là con sâu sắc đến thế. Mẹ đã mang nó sang đây và để trước mặt bàn học. Nó là kỷ vật không thể quên của mẹ được. Khi mẹ đi, bà ngoại đã khóc rất nhiều, nước mắt con cũng chảy vòng quanh, nhưng con cố gắng không khóc, con đã chạy thật nhanh ra bể cá và nói rằng “buồn gì mà buồn, khóc gì mà khóc” mẹ biết lúc đó là con lý trí lắm, con cố gắng vượt qua để nước mắt không trào ra. Mẹ lại đi đến vài tháng nữa mẹ mới lại được về với con. Chắc phải 3 lần về nữa thì mẹ mới được về hẳn với con. 2 năm nữa đối với mẹ sao mà dài đến thế.

No comments: